Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2017

Bạn có là một nửa của tôi chăng? (NNA-NXCMCT)

Hình ảnh
Thiếu một nửa, tôi đi tìm một nửa Một nửa nắng vàng, một nửa mưa bay Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió Ai sẽ là một nửa của tôi đây? Nhớ một nửa, tôi đi tìm một nửa Một nửa đường xa, một nửa bụi hồng Một nửa vui, một nửa buồn, nửa giận Bạn có là một nửa của tôi không? Khuyết một nửa, tôi đợi chờ một nửa Như rằm chờ một nửa của vầng trăng Như câu hỏi đợi một người để hỏi: Bạn có là một nửa của tôi chăng? _Nguyễn Nhật Ánh-Ngày xưa có một chuyện tình_

Ngày xưa có 1 chuyện tình...

Hình ảnh
# Review #NXCMCT # NNA Mình thích những tác phẩm dành cho thiếu nhi của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, nhưng câu chuyện này đi xa hơn một câu chuyện dành cho thiếu nhi rất nhiều, nhưng không vì vậy mà mình không thích tác phẩm này. Mình thích những câu chuyện kết thúc khi các nhân vật còn là thiếu niên, một kết thúc mở để người đọc có thể tự nghĩ ra 1 cá kết cho nhân vật mà mình yêu/ghét, nhưng câu chuyện này đã đưa các nhân vật đi đến tận cùng của 1 chuyện tình, một kết thúc mà có n gười cho rằng là kết thúc đẹp cho Phúc và Miền, nhưng theo mình đó là một cái đẹp cho cả Vinh nữa. Vì tình yêu của mình. Về nội dung, câu chuyện được dẫn dắt theo lời kể của cả 3 nhân vật, và cuối cùng là lời kể của "bé Su", đọc đoạn đầu mình khá khó hiểu vì không biết đoạn in nghiêng đầu mỗi chương là của ai, đó là lý do khi đọc xong mình phải đọc lại 1 lần nữa, nhưng nội dung truyện thật sự lôi cuốn, mặc dù tình tiết khá dễ đoán nhưng không làm mất đi tính hấp dẫn của truyện. Mình không thích nh...

Người cũ còn thương....

Hình ảnh
#Review #NCCT #NNT Hốt em nó về trong 1 buổi lượn nhà sách cách đây hơn nửa năm, nhưng phải đến hôm nay mới đọc xong câu chuyện cuối cùng để viết vài dòng review. Follow facebook tác giả từ trước, thấy văn phong cũng hay nên lúc thấy cuốn này mình lấy luôn và không suy nghĩ nhiều. Một cuốn sách tổng hợp từ nhiều câu chuyện của những tháng ngày đã cũ, những ngày tháng đã phai màu. Nói chung chưa nên đọc nếu bạn chưa đủ 17t  =) )) Vì trên 17t mới hoài niệm được nhiều. Đây là cuốn sách mình đọc lâu nhất, lâu kỉ lục, không phải vì nó dở, nhưng vì sau mỗi câu chuyện nhỏ trong đó, mình lại ngừng đọc 1 thời gian dài. Chẳng hiểu vì sao. Hơi hướng ngôn tình, nhưng lời văn không trau chuốt, đọc cảm thấy rất "nhẹ" và gần gũi như tự sự của chính mình. Nếu ai có hay đọc stt của tác giả thì sẽ thấy như vậy. Một cuốn sách mà khi đọc, bạn có thể viết lại những câu chuyện mình đã từng trải qua y như vậy. Nếu bạn từng xài yahoo, thì nên đọc  =) )) Trích dẫn từ cuốn này mình viết ra khá nhiều...

Không(St)

Hình ảnh
1. Trên đường đời, con sẽ gặp những người đối xử tệ với mình.  Không   ai  có bổn phận phải đối xử tốt với con, trừ bố mẹ. Đối với những người đối xử tử tế với con, hãy trân trọng và biết ơn, nhưng cũng hãy đề phòng họ. Họ có thể đối tốt với con vì mục đích nào đó. Hãy tìm hiểu động cơ thực sự. Đừng vội kết luận một người là tốt chỉ đơn giản vì họ ưu á i con. 2.  Không   ai  là  không   thể thay thế.  Không   có thứ gì trên thế giới này  con phải bám chặt lấy hay cố sở hữu bằng mọi giá. Nếu con hiểu điều này, thì về sau, dù mất bất cứ điều gì trong đời, con vẫn có thể đứng vững. 3. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đừng phí thời gian và năng lượng vào những người, việc, thứ không cần thiết. Nếu con làm vậy, sau này con sẽ nhận ra rằng con đã lãng phí tất cả những ngày tháng qua. 4.  Không có gì trên thế giới  là mãi mãi, kể cả tình yêu. Tình cảm có thể thay đổi theo thời gian. Nếu một ngày nào đó con mất đi người con từng yêu tha th...

Viết cho những người đi qua cuộc đời...

Hình ảnh
Cuộc đời vốn không giản dị như cách người này tặng người kia một viên kẹo đường, rồi mỉm cười tin rằng bây giờ và vĩnh viễn về sau trên môi luôn ngọt ngào đến thế. Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi. Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông. Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững. Có những người tôi chọn đứng cạnh, và những...